Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại.Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.Lại còn hăng nữa chứ.Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu.Thoát khỏi trước khi họ chết.Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không.Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp.Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.