Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác.
Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.
Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.
Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Càng xa em ta càng thấy yêu em. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.
Diễn biến tâm lí có vẻ như thế. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.
Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Rồi bảo cảm ơn ta đi.
Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết.
Tôi vẫn không nói lời nào… Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn.
Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt.