Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Tôi không muốn đi đâu cả. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra.
Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Nó như bộ mặt cái giấc mơ.
Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…
Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Phải tập trung vào học. Để chỉ ra chúng ta đều khổ.
Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Chà, ta thua hắn, có lẽ.
Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Ta không phải là tên sát nhân. Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.
Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ.
Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Thà tát mình còn hơn. Con nói chuyện với bác này.