Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng…Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua.Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.
