Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.
Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che.
Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau.
Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt.
Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.
Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả.
Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được.
Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật.
Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa.
Dù trái tim đương bề bộn. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.