Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng.Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi.Tôi chẳng biết nghĩ đến ai…Trong những tháng ngày mệt mỏi, bạn thường tưởng trí nhớ của mình suy giảm nhưng việc nhớ các giấc mơ giúp bạn hơi vững lòng rằng bạn còn đang phát triển hơn và việc quên cái này cái kia đơn giản là vì bạn đang bận nhớ tất cả.Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng.Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.