Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời.
Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình.
Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa.
Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.
Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được.
Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Và xã hội nó đâm ra thế này. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời.
Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.