Cuomo biết rõ người nghe ông nói thuộc thành phần nào.Tôi rất thích cách nói hóm hỉnh của ông, nó không chỉ tạo ra những tiếng cười mà còn khiến người ta phải suy nghĩ.Rồi tôi lại vặn nhạc lên… và vặn nhạc xuống.Tôi trả lời: Tôi không có đề tài nào cả.Điều này có tác dụng đáng ngạc nhiên.Trong tâm trí không tỉnh táo này, làm sao biết nên hay không nên nói những gì.Nếu tôi có một hệ thống truyền thanh, hẳn tôi sẽ mời Nixon cộng tác.Tôi đã thành công khi trò chuyện với họ trong một không khí thoải mái.Tôi hoạt động trong ngành công nghiệp bóng chày.Một giọng nói rè rè ở đầu dây bên kia thốt lên, chậm rãi từng từ một: King hả? Boom-Boom Giorno đây.