Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp.
Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác. Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.
Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.
Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Tôi làm độc giả cho tôi.
Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Không cất đấy, làm gì được nhau.
Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.
Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu.
Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi.