Vậy thôi, bạn sống bình thường. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao.
Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa.
Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ.
Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Con nó thì sinh ra trong đó. Đầu và da mặt bạn mát lạnh.
Cái nồi inox đen sì. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Không có chim non ở trong.
À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa.
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Không biết bác có nhớ chuyện này không. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.
Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.
À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.