Cha sợ mích lòng mẹ lắm nên đâu có nghĩ không để mẹ tự do đi chỗ nầy chỗ nọ.Nhưng rồi sự quen lớn hay làm cho bạn trai có tập quán thấy cần có sự hiện diện của bạn gái.Có người thật ra không tin bạn mình lắm, mà cũng phô bày các chuyện lăng nhăng về ái tình, về tình tâm giao.Bà ngoại thôi nói chuyện Tấm Cám thì họ ngủ.Cái áo thung mặc một tuần lễ tuột ra bỏ trên nắp rương.Bạn hãy đọc tư tưởng nầy của P.Nhưng giá họ phải nói cùng kẻ ấy câu anh đi đường anh, tôi đi đường tôi thì một thời gian họ nói xấu người tình của mình thậm tệ.Họ thèm khát thời trang, không chịu thua chúng bạn về ăn mặc nhưng rồi cũng cho các y phục, dụng cụ dùng hàng ngày là tầm thường.Nhiều phong tục ai đặt ra thật phi lý.Mà có lỗi cũng vẫn khóc, buồn cả ngày, tìm thượng cấp xin lỗi được mới yên.