Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn.Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt.Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn.Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng.Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.
