Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Rõ ràng phải đi trình báo. Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông.
Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn… Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết. Dù lúc đó chả nghĩ gì.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá.
Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.
Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta.
Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét. Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.
Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Ngoan ngoãn như một chú thỏ.
Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.