Fresex

Em hotgirl cạnh nhà say xỉn vào nhầm nhà tôi, còn tưởng tôi là Ông xã cô ấy

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng tôi không biện vào bảng thống kê một số bảo đảm đáng giá 750. Tôi thấy ai nấy đều bỏ tôi. Thiệt vô lý! Viết văn đâu mà dễ dàng như vậy? Phải có tài truyền tư tưởng và cảm xúc của mình cho độc giả và muốn thế, không cần có nhiều dụng ngữ, mà phải có tư tưởng, kinh nghiệm, quyết tín và nhiệt huyết.

    Tôi không cần gì hết. Ngoài ra không còn cách nào khác. Tôi có thể nhắm mắt lại mà vẫn thấy hai bà ngồi trước lò sưởi, trong trại ruộng của dì.

    Ngày hôm nay tôi sẽ vui tính. Trong khi đợi tôi, ông nhặt một lá cây, quấn làm chiếc còi. Tại sao? Tại "lão Andrew đã cho những hội thiện 365 triệu mỹ kim mà chỉ thí cho bà con được mỗi một triệu bần tiện đó thôi" như lời y nói vậy.

    Phải nắm lấy ngày hôm nay và tấn hưởng cái thú của nó đi. Tại sao phải đợi tới khi thất vọng? Tại sao không tụng niệm để hoán cải năng lực của ta mỗi ngày? Tại sao cứ đợi tới chủ nhật? Vả lại nếu tôi nghĩ tới chuyện cũ hoài, chắc tôi không thể sống lâu".

    Cứ tiếp tục như vậy hoài. Dưới đây là lời khuyên rất minh triết của một trong những tâm lý gia tôi ngưỡng mộ nhất, ông William James: "Chịu thuận với hoàn cảnh đi. Và đây là điều quan trọng mà tôi muốn kể: Cả trong khi Lowel Thomas nợ như Chúa Chổm và thất vọng chua chát, ông chỉ suy tính chớ không lo lắng.

    Bạn và tôi, trên đường đời, sẽ gặp nhiều tình thế bất mãn, không thể thay đổi. Người đàn bà mà ông đã gặp có biết bao nỗi buồn phiền về gia đình. Cháu hỏi tôi: "Má làm gì đó?".

    "Này anh Ted, anh nên coi đời của anh như cái đồng hồ cát. Ông này là giáo sư dạy về thần học ở Đại học đường Edingburgh được nổi danh nhất. Chín năm đầu đó thiệt là cay đắng vì kết quả ông chỉ kiếm được có 20 Mỹ kim, trung bình khoảng một xu một ngày!

    Tôi tạm gọi bà là Mary Cushman vì con cháu bà có thể buồn lòng khi thấy tên thiệt của bà in trên sách. Tiết trời lạnh tới nỗi ông nghe thấy hơi thở của ông đóng băng lại thành những tinh thể nhỏ xíu mỗi khi gió đánh bạt hơi thở qua tai. Nếu không có cách nào thì tôi không thèm nghĩ đến nó nữa, quên nó đi.

    Nay xét về tâm lý thì vì đâu mà phương pháp của ông H. Vì tôi ca tụng Đại tướng trên đài phát thanh, nên mụ ấy tố cáo Đại tướng đã thủ tiêu hết tám triệu Mỹ kim quyên cho người nghèo. Tròng mắt họ luôn luôn đưa ngược lên.

    "Tôi không điên tới mức tin rằng chỉ mỉm cười thôi mà hết được bệnh nội ung, song tôi quyết tin rằng tinh thần khoan khoái giúp cơ thể thắng được bệnh. Mới đầu bán được ít lắm, ông đã sợ mất chỗ làm. Trong nhiều châu thành dân số hai vạn trở lên, có những hội chuyên môn nghiên cứu để đem sự thịnh vượng cho gia đình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap