Nó là hình thức cao nhất của văn chương. - Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư? Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.
Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác. Tôi chỉ có thể xét một trường hợp thôi và trường hợp đó không thể là trường hợp trung bình, vì không có trường hợp nào là trường hợp trung bình, cũng như không có người nào là người trung bình. Ý muốn làm được việc gì ngoài chương trình đã ấn định là ý muốn chung của những người có một tâm hồn khá!
Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều. Đối với kẻ nào khác thì như vậy có thể hơi hữu ích, còn đối với mình quả là không hợp". Nó là nguyên nhân của trạng thái không yên ổn trong tâm tư, nó như một bóng ma, luôn luôn phá quấy những cuộc vui của ta.
Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về. Nếu bạn không chịu khó suy nghĩ mệt nhọc 45 phút (mới đầu, công việc ấy chán lắm) thì một giờ rưỡi đọc sách mỗi đêm sẽ uổng lắm. Không có gì giản tiện hơn.
Bạn lại còn số vốn vĩ đại là 44 giờ từ 3 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2 nữa (Bên Anh nghĩ cuối tuần như vậy). Tới nhà, bạn không ăn ngay. Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.
Tôi biết rõ sự khó khăn, tôi biết rằng nếu thất bại trong công việc đó thì kết quả có thể tai hại, nên tôi khẩn khoản khuyên bạn mới đầu nên làm ít thôi. Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn. Trong việc quyết định hoặc thay đổi nguyên tắc và trong lúc hành động, sách giúp ta được nhiều việc.
Lẽ ấy tự nhiên, tầm thường nhất, từ đời nào tới giờ ai cũng biết nhưng chứa một chân lý sâu xa mà phần đông chúng ta suốt đời không nhận chân được. Vậy nhất định không được đọc báo trên xe! Thế là đã để dành được 45 phút rồi đấy nhé! - Vâng, bất kỳ cái gì cũng giản dị như vậy.
Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về. Tập trung tư tưởng chỉ là bước đầu thôi (phải bỏ ra ít nhất nửa giờ vào việc đó). Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó.
Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc. tôi nói vậy và buồn mà nhận rằng phần đông người ta không đọc thơ. trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.
Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui. Nếu một người đứng trên bờ hồ tắm và hỏi bạn: "Tôi phải bắt đầu nhảy ra sao đây?" thì chắc chắn bạn đáp: "Cứ nhảy đi, bình tĩnh mà nhảy". Nếu bạn muốn, thì bạn có thể mỗi giờ sống một đời sống mới được.