Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Ta còn có thể cứu sống vợ ta. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Cháu nói thế không đúng. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực.
Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).
Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Nhưng thế tại sao ta không sướng? Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên.
Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi. 21 tuổi thì còn phải đến trường.
Cháu nó đang bị đau cơ. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Phải cạo râu đi nghe chưa.
Chuyển sang máy mát xa. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Chả nghĩ nhiều cho ai được.
Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Nó như bộ mặt cái giấc mơ.
Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Người yêu càng quí chứ sao. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh.