Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Anh dạy em, biết, quay ngay.
Tiếp theo thì còn tùy. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Ông anh chuyển sang bể nóng.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.
Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Nếu hắn là người tài. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng.
Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo.
Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Rồi chúng tôi vào phòng tập.
Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.
Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.