Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Cháu thấy bác tội lắm.
Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không.
Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Mọi người bảo bạn hiền lành.
Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Đặc biệt là trong những người tài. Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.
Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Là người thì nên thế. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện.
Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi.
Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.
Rất nhiều người quen đến thăm. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó.
Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.