Trên thực tế, bất cứ nhà thơ tài danh nào cũng thường cố ý tạo ra sự mập mờ trong tác phẩm của mình. Nó có thể được diễn đạt bằng từ nhưng điều đó là rất hiếm. Những người không thể diễn tả được họ thích điều gì ở cuốn tiểu thuyết có lẽ đã không đọc kỹ tác phẩm đó.
Theo quan điểm này, tác giả chỉ chịu sự phán xét của những người cùng địa vị. Nếu bạn nhiễm phải thói quen phục thuộc vào lời bình và sách hướng dẫn, bạn sẽ hoàn toàn mất phương hướng khi không có chúng. Tuy nhiên, hình thành một thói quen khác với việc biết những quy tắc của một môn nghệ thuật.
Lời khuyên trên của chúng tôi có thể coi như một quy tắc của việc đọc ngoài. Những bất đồng này rất khó nhận biết và gần như không thể mô tả chúng bằng lý lẽ. Nên nhớ rằng bản thân từ ngữ không tự viết nên chính nó.
Trong lĩnh vực khoa học xã hội, điều này ít khi xảy ra nên việc phải đọc nhiều hơn một tác phẩm cấp thiết hơn rất nhiều. Tất nhiên, những bài viết hay nhất cũng như những cuốn sách tốt nhất không thể cô đúc lại mà không sót ý. Mục tiêu mà độc giả tìm kiếm khi đọc sách - dù là đọc để giải trí, lấy thông tin, hay để hiểu rõ - quyết định cách đọc của họ.
Rõ ràng, muốn có một tập san càng cô đọng, người ta càng phải chọn lọc nhiều. Thứ hai, các bài tóm tắt rất hữu ích khi bạn đọc những cuốn sách cùng chủ đề hoặc khi bạn muốn biết liệu một tác phẩm nào đó có phù hợp với công trình nghiên cứu của mình không. Đây chính là những câu mà một triết gia hỏi khi muốn khám phá bản chất của sự vật và phạm vi của sự tồn tại.
Bạn phải quen thuộc từng chi tiết của các tình tiết và nhân vật. Hãy quay trở về tình huống cơ bản mà chúng ta đã từng đề cập đến. Và nếu bài thơ có nhịp điệu, đọc to sẽ giúp bạn biết chỗ nào cần nhấn, chỗ nào cần lướt, từ đó hiểu bài thơ hơn.
Bạn không nhận được phần thưởng nào cho sự chiến đấu của mình. Dù cuốn sách đó có khó đến đâu, nếu nó được tiếp cận đúng cách thì đại đa số độc giả sẽ không bị thất vọng. Aristotle gọi nguyên nhân hiểu này là một bước chuyển tại chỗ.
Nhưng nhược điểm của xu hướng trên là nó bỏ quên những độc giả thông minh. Cách phân loại truyền thống đối với sách lý thuyết là chia chúng thành các lĩnh vực như lịch sử, khoa học và triết học. Hãy đọc nếu đó là một cuốn sách bìa cứng.
Trong một cuốn sách thực hành thường xuất hiện những từ như: nên, phải, tốt, xấu, mục đích, phương tiện. Cuốn Sách Đỏ của Mao Trạch Đông cũng có tính kinh điển như thế đối với một người cộng sản Trung Hoa trung thành. Nó có thể được diễn tả bằng lời hoặc được thể hiện bằng những hành động cụ thể, ít nhiều có âm điệu hay cảm xúc.
Tuy nhiên, tính khách quan tuyệt đối nằm ngoài khả năng của con người. Bạn không nhận được phần thưởng nào cho sự chiến đấu của mình. Lý trí là nguồn gốc sức mạnh giúp con người đưa ra ý kiến tán thành.