Hai là bạn viết cái chuyện này. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp…
Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để.
Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.
Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.
Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta. Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi.
Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu.