Nhưng mà chắc là ra được thôi. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập.
Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó.
Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Người ta, người ta lấy đấy chứ. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ.
Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau. Ông lão giật thót mình: Ấm!
Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.
Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.
Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa. Thôi thì tôi im lặng. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác.
Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Nghĩ có vẻ khúc chiết. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Thanh minh rồi họ lại quên ngay.