Nhưng biết đâu Merlin không nói dối? Nếu đó thật sự là cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận thì sao? Thật không dễ dàng gì cho ông khi phải một lần nữa nhớ lại tất cả những chuyện này. Giờ thì anh chẳng có thể làm gì được nữa.
Nếu đó là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên thì bây giờ chàng muốn biết nó cần bao nhiêu ánh sáng và bóng râm thì đủ. Những chiếc lá bắt đầu xào xạc, đó là khi thần Gió cất giọng trả lời: Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc.
Chiều xuống cùng với ánh nắng nhạt dần. - Ngươi và con ngựa trắng của mình đang làm gì bên hồ của ta đó? Ngươi muốn gì ở đây? Ta mới vừa gặp một gã cũng như nhà ngươi. Nước chỉ có đổ xuống hay chảy vào ta mà thôi.
- Anh bạn cũ thân mến, giờ cậu hãy kể cho tôi nghe tình cảnh của cậu bây giờ đi. Cậu là người bạn thân duy nhất mà tôi có,mà tôi luôn nhớ về. - Hỡi thần Gió - Chúa tể của Số phận và May mắn, Người ở đâu? Con muốn được cảm ơn Người.
Ta sẽ bảo ông ta tự mình nhổ Cây Bốn Lá thần kỳ lên. Ngược lại với Nott, sáng hôm đó, ngay khi vừa thức dậy, Sid thấy ngay kết quả của những việc chàng đã làm đêm hôm qua: chàng thấy những tia nắng mặt trời rạng rỡ chiếu sáng mảnh đất tươi tốt đầy nước mà chàng đã chuẩn bị. Độc giả khắp mọi nơi đã chú tâm thưởng thức, chuyền tay cho bè bạn và mỗi người đều mua nhiều bản để tặng cho gia đình, người thân, đồng nghiệp như những món quà đặc biệt của sự may mắn.
- Vậy thì thưa thần, nếu tôi cải tạo lại đất ở đây, nếu tôi thay đổi nó thì cây bốn lá có thể mọc lên phải không ạ? Chàng tự hỏi không biết nên gặp ai đây. Nó sẽ không bao giờ mọc trong khu rừng này.
Nếu chúng không hát, nước trong hồ sẽ không bay hơi, và nếu nước không còn bay hơi thì hồ sẽ bị đầy ứ, và nếu hồ quá nhiều nước gây ra ngập lụt thì rất nhiều cây cối và sinh vật trong rừng sẽ bị chết. Vì thế nếu cứ tiếp tục đi tìm nó thì hẳn sẽ là một điều vô ích. Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng:
Jim không muốn tiếp tục kể thêm về chuyện mình nữa nên quay sang hỏi Max: Giờ thì anh chẳng có thể làm gì được nữa. Thậm chí người ta còn nghe những tiếng thở dài chán nản.
Chàng có thể nghỉ ngơi bây giờ và ngày hôm sau mới bắt đầu làm cũng chẳng sao. Người hiệp sĩ chân chính không trông chờ vào sự may mắn, và không chỉ nghĩ đến mình. Thần Ston không thể nào nhìn được cười, bà cười mãi không dứt:
Sau cùng Sid đã thành công: chàng mừng rỡ nhìn dòng nước nhỏ, trong vắt chảy đến nơi cần nước - mảnh đất của chàng tạo nên - và từ đó nước thấm lan tỏa khắp nơi xung quanh . - Bởi vì hắn đã lừa mi. Trong tích tắc, những hạt giống đó nảy mầm rất nhanh thành các Cây Bốn Lá thần kỳ.