Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.
Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Ông anh cũng làm theo. Không gì tự nhiên sinh ra.
Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt.
Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi.
Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Để không bao giờ khuỵu xuống cả.
Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…
Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.
Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.
Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Nhưng thấy cũng hay hay.
Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.