Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Giám sát tôi, điều đó có nghĩa lí gì.
Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn.
Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.
Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Mẹ vòng sang bên trái tôi. Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng.
Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Mất thương hiệu hơi bị phiền. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.
Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Và như thế, em hiện hữu.
Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Rao giảng cũng là chơi.
Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Để tí nữa em bảo cháu vào. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc.
Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không.