Fresex

Thử thách 1 tháng không phang của mitsuha ashitaba và sau đó…

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.

    Anh dạy em, biết, quay ngay. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Mạnh theo cậu nghĩa là thế nào? Mạnh hơn theo kiểu không chơi hay kiểu chơi? Là nhiều bom nguyên tử hơn hay nhiều tác phẩm nghệ thuật hơn? Là nắm được nhiều khoa học hơn hay nhiều tâm linh hơn? Là có năng lực lồ lộ hay năng lực tiềm ẩn hơn? Là được nhiều người quí mến yêu thương hơn hay được nhiều người sợ hãi, e dè hơn? Là to con hơn hay nhỏ con hơn? Là chào đời trước hay chửi đời sau? Đẻ con trước hay đẻ sau? Sinh vịt bầu hay sinh chim cu gáy? Thứ bậc to hay thứ bậc bé trong dòng tộc? Cà to hơn hay cà bé hơn? Khoai mập hơn hay khoai thư sinh hơn? Tửu lượng cao hay tửu lượng thấp? Ngốn nhiều tiểu thuyết hơn hay truyện tranh hơn? Đầu giống Zidane hay như Carlos? Lánh xa đàn bà hay ỡm ờ trăng gió? Nhổ bọt xa hơn hay nhổ bọt gần hơn? Được chửi nhiều hay được chửi ít hơn? Vào tù nhiều hơn hay vào tù ít hơn? Ăn một bữa bảy bát hay nhai nhóp nhép như mèo hen? Hay là hắt xì hơi giống tiếng lợn kêu hơn? Hoặc là cùng lao đầu vào một ô tô xem ai chết sớm hơn? Hay là được con chó chưa từng gặp quấn quít hơn? Hoặc một con người xa lạ ghê tởm hơn? Liệt kê mấy cái này được nhiều hơn hay ít hơn? Bình thường hơn hay quái lạ hơn?

    Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.

    Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.

    Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ. Nước mắt tôi lại rơi. Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em.

    Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế.

    Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.

    Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi. Ông bảo: Em nói tiếp đi.

    Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Như một khẩu hiệu của tâm thức. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.

    Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap