Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm.
Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội.
Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm. Chúng tôi vào thang máy và đi lên.
Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều. Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.
Còn phải dậy đi học sớm. Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi. - Ông còn lo xa hơn tôi.
Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Mà sống khoa học một chút. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say.
Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.
Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Hai chuyện này khác nhau.
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.