Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.
Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Ông lão giật thót mình: Ấm! Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi.
Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả.
Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.
Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.
Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Thật ra, có gì để mất đâu. Đêm nay viết, ngại thay bút mới.
Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Hắn cũng thông minh đấy chứ.
Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Gặp ở rất nhiều nơi. Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi.
Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Ngồi nghe giảng và chép bài. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ.
Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.