"Có lẽ người Mã Lai cho rằng bằng cách nắm lấy điều dễ dàng ,họ sẽ không cần phải đối mặt với những thử thách mà các cộng đống khác đang phải đương đầu như :chiến tranh,nạn đói và cảnh « nghèo rớt mùng tơi ». Làm thế nào mà một chàng nông dân lại có thể dựng lên cả một đế chế ? Tại sao những người tốt nghiệp đại học lại không thể làm được điều đó? Như ta đã nói trước đây ở phần đầu, họ có một việc làm cao quý , thoải mái nên sợ mất nó. Và câu trả lời, như các bạn ngày nay đã biết, ở trong sách lịch sử cảu các bạn đấy.
Nhưng hình như vẫn còn thiếu một cái gì đó. Ngày nay,thật khó sống nếu không có một sản phẩm Nhật nào trong nhà mình. Maxanob Tosuji,nhà chiến lược trong chiến tranh thế giới thứ 2 ,đã lên kế hoạch 100 ngày tấn công Châu Á,gồm cả Úc ,để chiếm lĩnh dầu và nguồn khoáng chất của khu vực.
Vâng, trí tuệ của chúng ta là cái duy nhất có thể kéo dài chúng tar a khỏi vũng lầy chứ không phải là bạn bè hay cha mẹ, thậm chí cũng không phải là vợ chồng. Suốt cuộc đời, bà đã phải đấu tranh cho đến khi kết hôn. Tại sao ta lại phải có cơn mưa này?Tại sao ta lại phải thất bại?Tôi nghĩ tốt hơn nên đặt câu hỏi theo cách khác:tại sao ta phải trải qua những kinh nghiệm thất bại?Để minh họa cho điều này,tốt hơn cả là nêu một vài ví dụ
Các chủ doanh nghiệp khắp nơi trên thế giới hiểu điều này hơn ai hết. Nhiều lần ông bị tống giam vì tham gia nhiều cuộc biểu tình khác nhau . Trước khi rời trường, tôi đã thề với nhóm bạn của mình sẽ không bao giờ trở lại Đại học Malaya nữa.
Vì thế, ông tuyên bố rằng ông mới là nhà phát minh thực sự của máy điện thoại. Nhiều người khuyên ông nên suy nghĩ lại vì ông có thể mất một khoản thu nhập ổn định là 300 bath một tháng( lúc đó được coi là rất khá) để đổi lấy một công việc lương không cố định. Cũng vào năm đó, anh bị bại dưới tay của Joe Frazier( trận đấu đầu tiên kể từ khi anh quay trở lại võ đài).
Vào tháng 11 năm 1998, John Glenn , thượng nghị sĩ Mĩ, cựu phi hành gia, ở tuổi 77, đã trở thành phi hành gia tuổi thất thập đầu tiên đi vào trong không gian, 36 năm sau khi ông đi vào quỹ đạo trái đất lần đầu tiên. Thậm chí ông còn không mua nổi một cái cà vạt 25 bath. Lúc ấy, người hướng dẫn kể với chúng tôi rằng, mỗi ngày đi làm ông đều đi qua một nơi mà nơi đó mọi người trí ngụ ở đó đều không gặp bất cứ một rắc rối gì.
Ông cũng bán một quyển sách rất chạy tựa đề là “ Con trai người hành khất”, đồng thời là một nhà hùng biện nổi tiếng và rất được ưu thích. Hầu hết mọi người đều có thể làm những điều hết sức phi thường nếu họ có đủ tự tin để đương đầu với các thử thách. Đó là những ngày u ám nhất trong cuộc đời anh vì ngay cả các em của anh cũng hắt hủi anh.
Nhưng những bệnh nhân cấp cứu thường bị từ chối thường xuyên và có hệ thống vì họ hay họ hàng ruột thịt của họ không có đủ khả năng tài chính”. Họ thức khuya dậy sớm để hoàn thành nhiệm vụ, cả buổi sáng làm công việc của một người , đến chiều lại làm thêm một công việc khác nữa. Đó chính là hai yếu tố khiến ông quyết tâm thành công.
Suốt thời gian đó, ông được biết được dưới cái tên Nguyễn Ái Quốc. Chào đời ở Trung Quốc năm 1893, ông di cư sang Singapore lúc 10 tuổi. Suốt quãng đời còn lại, tôi sẽ không bao giờ quên việc này.
Tôi không có lí do gì để chán nản. Một mình “ánh nắng” không làm cuộc sống ta hạnh phúc được. Đau khổ vừa có thể khiến bạn cảm thấy ngọt ngào và dễ chịu hơn, vừa làm bạn cảm thấy chua xót và cay đắng.