Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng. Và đem năng lực của ta đi xa hơn.
Hôm nay chị bạn ra viện. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật.
Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu.
Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Nếu hắn là người tài.
Cảm thấy khỏe hơn một chút. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng.
Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay.
Tất nhiên là họ không có ác ý rồi. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện.
Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Một cái gì đó kinh điển.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Thứ mà tôi hay bẻ bai.