Ông nói: "Hồi xưa, khi mới giúp việc cho công ty bảo hiểm, tôi vô cùng hăng hái và yêu nghề.Vậy tại sao không hăng hái vui vẻ đóng trò đi?'.Mới rồi đã hạn hán dữ, mà còn có thể hạn hán được nữa - làm sao con có gạo ăn mùa thu tới đây được? - hoặc nếu mất việc thì con làm sao có gạo mà ăn?".Hơn nữa tôi lại còn làm nhiều việc khuyến khích kẻ khác, thành thử đời tôi được đầy đủ.Họ cũng mong gặp được người tri kỷ để kể lể tâm sự, nhưng có bao giờ bạn để họ kể lể tâm sự họ không? Có bao giờ bạn tỏ ra nhiệt tình và thành thật chú ý tới đời sống của họ không? Đó.Tôi khuyên ông nên mỗi ngày bỏ ra chút thì giờ để nghỉ ngơi.Đọc xong rồi, chắc bạn muốn nhảy qua chương sau liền.Không ai bỏ tù hoặc bắn tôi mà sợ.Về sau chàng lại được Anh hoàng phong tước và khi mất người ta viết hai cuốn sách dày 1.Trong khi hỏi chuyện chúng, tôi nhận thấy rằng, so với chúng, đời tôi đã chứa chan hạnh phúc.