Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Hoàn toàn không ngái ngủ. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa.
Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên.
Cũng là để thăm dò phản ứng. Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất. Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng.
Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Làm một bài thơ dở để được khen. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế.
Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi. Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi.
Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Dẫu không phải không có lúc buồn. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc.
Hiếm người thấy đỏ mặt. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền.