- Người buôn trứng đáp. - Vương quốc Babylon xin chào mừng các ngài, những vị khách quý của đức vua. - Một người khác lên tiếng – Tôi là người Syri.
- Tâu bệ hạ! Chắc bệ hạ cũng biết, Arkad chính là người được cho là giàu có nhất tại Babylon. Do vậy, ông bắt đầu đi ra phía ngoài thành để mời những tên cai quản nô lệ mua bánh. Ai mà chẳng thích những người nô lệ chăm chỉ và làm nhiều việc cho họ.
- Anh đang có một điều kiện tốt để làm giàu đấy. Đây là toán quân được các đoàn lữ hành trả tiền để bảo vệ cho họ. Có vẻ như cuộc sống của ông đã đi vào bế tắc.
Đánh giá điều này như thế nào tùy thuộc vào các bạn. Tổng chiều dài của nó ước tính khoảng 14. Do vậy khi Nomasir đến tuổi trưởng thành, ông Arkad bèn cho gọi Normasir đến và bảo:
Và thế là việc tuân thủ nguyên tắc dành lại một phần mười số tiền trong túi của bạn không phải là việc quá khó. Chứng kiến cảnh tượng ghê rợn đó. Để duy trì sự giàu có cho mình, anh nên tìm cách làm cho số vàng đó sinh lợi.
Lúc đó, đầu óc bị cạo trọc và mặc quần áo tù nhân nên trông tôi không khác gì những người nô lệ. Tôi rất cám ơn cậu về triết lý sống và nghệ thuật bán hàng mà cậu đã từng nói với tôi. Phần lớn mọi người đều vui vẻ chấp nhận, thậm chí họ còn sẵn lòng giúp đỡ tôi, nhưng cũng có một số người trách cứ tôi.
- Nhưng chúng ta không biết cách người khác làm ra vàng như thế nào để bắt chước làm theo? – Kobbi thắc mắc hỏi. Mong ông mua giúp để tôi và các nô lệ của tôi được trở về ngay trong đêm nay. Khi bọn con đến đó được một thời gian, anh ta bảo với con rằng có một thương gia mới mất, vì không có ai trông coi cửa hàng nên người nhà của ông ta nhượng lại với giá rất rẻ.
Suy đi tính lại, con chỉ còn cách bán đổ bán tháo phần còn lại cho một người Do Thái để kiếm được đồng nào hay đồng ấy. Ông nói rằng, con trai của người bạn thâm giao với ông đang dự định mua một mảnh đất khô cằn nằm không xa khu vực chúng tôi đang sống. Ở Đền học, bốn người đàn ông đang ngồi trên những tấm thảm nhỏ trải dưới nền nhà chờ những người khác đến.
Đó là công việc cai quản một toán nô lệ xây tường thành ở vương quốc đó. Vậy có phải dịp may hiếm có đã vuột khỏi tầm tay của tôi không?” Không! Không thể nói một đường mà làm một nẻo được.
Một mặt, ông rất phấn khởi trước sự thành công ngoài sự mong đợi. Nó sẽ là người chăn dắt lạc đà cho em. Người cho vay tiền cũng không chờ gặp ông Nana-naid mà chỉ bảo với bà Swasti nhắn lại với ông chủ là ông ta đã đến và bắt ông đi.