Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Muối thì về biển còn nước thì lên mây.
Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Còn lười và nhát, thì chịu. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả.
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.
Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.
Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi:
Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự.