Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được.
Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn.
Không chung chung như những nhà mị dân. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.
Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ. Chúng nhan nhản và đầy bon chen.
Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Còn lại, nó mới là hư vô. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng.
Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm. Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Lúc đó, tôi trống rỗng.
Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Còn tĩnh tâm mà viết. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.
Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Khóc cho vài năm tích tụ.
Hãy bắt tôi, nếu có thể. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. Tôi không muốn đi đâu cả.