Khi được giao một bài luận và phải nộp trong vòng hai tháng, nhiều sinh viên thường chờ đến gàn ngày cuối cùng mới nhào nhào gom toàn bộ các bài đọc, ghi chú và bài viết rồi nhét vào bài làm của mình. Đừng mất thời gian đánh giá sự hài hước, hoặc tự hỏi, "Việc đó có thật sự đáng buồn cười không?" hay "người khác có thấy nó khôi hài không?" Hãy tận hưởng và cười lên mỗi khi bạn cảm nhận được một điều khôi hài tự nhiên nào đó. Cuộc sống của bạn được hình thành từ nhiều mối quan hệ khác nhau từ những người thân trong gia đình, bạn học thời phổ thông, thời sinh viên hay từ những đồng nghiệp cũng như các mối quan hệ trong công việc, xã giao… Bạn sẽ nhận ra mối quan hệ nào là mối quan hệ tinh thần, có giá trị lâu dài và những quan hệ nào chỉ mang tính nhất thời, ai có thể là bạn tâm giao và ai sẽ là bạn trong công việc.
Người ta thường thấy anh lang thang đây đó trong thị trấn và họ chri biết tên anh là Herb. Rõ ràng là em đã nhận được ít quà hơn các bạn và hình như em không cảm nhận được những món quà mình ưa thích. Ông thấy mình thật sự thích tập thể dục.
Rằng chỉ có những người từng trải qua khổ đau mới có thể hiểu giá trị và cảm nhận trọn vẹn giá trị của niềm vui, hạnh phúc. Trên tường có dán tờ giấy ghi danh sách các cầu thủ được xếp vào đội tuyển bóng rổ của trường. Không ai chịu nhường nhịn ai, Nellie kiện em gái mình ra toà.
Những mục tiêu của bạn cần phải phù hợp với hoàn cảnh sống của mình - chúng cũng cần được thay đổi khi điều kiện sống của bạn thay đổi. Dù vậy, sau hơn một năm không nói chuyện với nhau, bữa nọ họ lại cùng nhau ăn trưa. Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta xử lý những nỗi buồn, thất vọng và bất hoà của mình như thể đang đẩy tảng đá của Sisyphus vậy.
Làm sao bạn có thể hoàn thành một mục tiêu trừu tượng vì sẽ không bao giờ bạn biết chắc là mình đã đạt được hay chưa. Một trường đại học nọ đã cho sinh viên làm bài thi cuối khoá vào buổi sáng sớm ở tầng trệt, mặc dù cùng lúc đó đội bảo dưỡng kỹ thuật đang cắt cỏ ngay bên ngoài cửa sổ. Đừng đợi cho đến cuối đời mới chợt nhớ ra những điều mình ao ước.
Cô gái đọc bài báo viết về câu chuyện của một con người bất hạnh, trải qua bao tủi nhục, gian khổ, sau cùng bằng lòng quyết tâm và dũng cảm đã vượt lên trong cuộc sống. Cô muốn khi con trai mình thức dậy, nó có thể nhìn thấy cây thông và vui chơi lễ Giáng sinh ở nhà. Dù đã kể câu chuyện này không biết bao nhiêu lần với nhiều người, nhưng cứ mỗi lần nhắc đến ông lại cảm thấy ấm lòng và hạnh phúc.
Không ai trong chúng ta muốn người thân của mình gặp bất kỳ chuyện không may nào, nhưng hãy để họ tự làm chủ cuộc sống của chính họ và chúng ta nên hướng dẫn họ sống một cuộc sống tự lập. Đừng tích luỹ tài sản chỉ vì bạn muốn sở hữu nhiều đồ đạc. Khi so sánh với những người thành công hơn, chúng ta thường cảm thấy như bị thua kém và mong muốn được như họ; còn khi so sánh với những người kém hơn, chúng ta lại cảm thấy khoạn khoái, dễ chịu hay thấy mình "vẫn còn may mắn hơn người khác".
Đa số những người muốn về hưu phát biểu rằng không phải là họ mệt mỏi hay muốn có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, mà là vì họ cảm thấy mình không còn hữu ích nữa. Nếu bạn nghĩ mọi sự đều ổn dù có những va vấp đâu đó trên đường, hãy nghĩ đến bức tranh tổng thể của rừng cây. Có người sống 30 năm và những năm tháng tiếp theo của họ chỉ dựa vào kiến thức, kinh nghiệm và vốn sống của 30 năm trước đó mà thôi nên họ thường đi theo lối mòn của những quan niệm và định kiến của chính họ.
Hãy nghĩ rằng mọi biến cố hay thất bại chỉ mang tính tạm thời. Cô luôn nói rằng - cả những người ra đi cũng như kẻ ở lại nên nhớ, "xa mặt" không có nghĩa là "cách lòng". Sự khác biệt thật sự nằm ở chỗ các vấn đề đó được nhìn nhận tích cực hay tiêu cực - và người hạnh phúc thường đánh giá các sự kiện ngay cả trong những lần vấp ngã theo hướng tích cực nhất.
Để đến một lúc nào đó, họ chợt nhận ra rằng mục tiêu ấy không dành cho họ, và họ lại mất nhiều thời gian để băn khoăn, suy nghĩ không biết phải bắt đầu lại như thế nào. Nhưng nhờ có máy vi tính, em đã có thể giữ liên lạc với các bạn, những người đã lưu lạc và những người bạn mới đang sinh sống khắp đất nước. Đừng bật ti vi chỉ vì nó ở đó, ngay trước mắt bạn hoặc chỉ vì bạn đã quen làm như thế.