Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể.
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình.
Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.
Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị.
Giám sát tôi, điều đó có nghĩa lí gì. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.
Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.
Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Không biết thanh minh thế nào. Tôi cho ông thời hạn ba ngày.
Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.
Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được?