Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm.Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn.Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội.Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu.Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít.Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động.Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.
