Fresex

Trực đêm em y tá xinh đẹp gạ địt nam bác sỹ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả.

    Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.

    Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà.

    Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt).

    Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ.

    Cháu vẫn nằm trong chăn. Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn.

    Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.

    Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết.

    Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.

    Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap