Trên đường về, nhà tôi ngừng xe lại, nắm chặt hai tay, khóc: "Mình, tôi chịu không được nữa".Có thiệt tôn giáo mang lại cho ta sự bình tĩnh và can đảm không? Tôi xin nhường giáo sư William James đáp: "Mặt biển động sóng như đáy biển vẫn im lặng.Bệnh tiếp tục giảm, và đáng lẽ xuống hố từ lâu rồi chứ, tôi lại sung sướng, mạnh lên, mà áp lực của mạch máu cũng hạ xuống.Lời vu cáo ấy, cố nhiên hoàn toàn bịa đặt.Tôi bây giờ còn vẳng nghe giọng người ca trong khi làm việc:Ta sẽ ngủ lúc nào không hay.Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai.Tôi luôn luôn sợ vì lúng túng mà rồi lẫn lộn đáng tiếc chăng.Riêng tôi luôn luôn cho họ phương thuốc đầu tiên này: "Nếu ông không muốn làm việc thì đừng tự bắt buộc phải làm nó".Rồi đưa cho người quen đọc.
