Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.
Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình. Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này.
Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng.
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng.
Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy.
Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình.
Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.
Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế.
Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội.