Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ.Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì.Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại.Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí.Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.Nhiễm thói ấy mất rồi.
