Mới đầu, bà ta nói giọng run run, nhưng dần dần bà trấn tĩnh lại sau cùng đã có thể nhoẻn miệng cười. Carier ra sao? Xin bạn nghe câu chuyện của một người chủ hãng bán dầu xăng ở Nữu Ước, trước kia có theo học lớp giảng của tôi: "Kẻ nào tìm sự sống trong đời mình thì sẽ mất nó; kẻ nào bỏ đời sống của mình mà theo Ta thì sẽ kiếm thấy sự sống đời đời".
Nếu không làm sao cho tài chánh khá hơn được thì thôi, cũng cứ vui vẻ đi, đừng đầy đoạ tấm thân mà uất ức về một tình cảnh không thể thay đổi được Khách đã tới cửa rồi, không sao thay kịp nữa. Suốt đời ông ta không bao giờ được ngủ trọn đêm!
Đừng ưu phiền nữa mà kiếm việc gì làm cho khuây khoả đi". Nhưng lời khuyên của tôi như nước đổ lá khoai. Tuy nhiên chiếc tàu hộ tống không hay chi hết, vẫn tiến tới.
Cái lão Thuỵ Điển này có quyền gì mà dám mắng ông dốt! Lại tức hơn nữa là chính thơ của lão cũng đầy những lỗi! Ông Rona lập tức lấy giấy bút ra viết gởi cho lão một bài học. Lúc đó tôi dường như ở một con đường cùng, đứng trước cửa m ti mở sẵn. Kaltenborn, nhà phê bình tin tức nổi danh trêen đài phát thanh, cũng đã có lần phải áp dụng phương sách đó.
Ông già đáp: "Phải, họ công kích dữ thiệt, nhưng bác nên nhớ rằng không ai thèm đá một con chó chết cả". Mong được lời an ủi thì không phải đọc lời thuyết giáo. Vậy còn ưu tư nỗi gì nữa?".
Nếu bạn thật lòng muốn thắng những ưu tư, nếu bạn muốnlàm lại cuộc đời, bạn hãy theo nguyên tắc này: Bà Ova Snynder cũng sẽ nói với ác bạn như vậy. Tôi sống độc thân và chỉ khi nào xỏ kim tôi mới nhớ tới".
Nếu có người chửi bạn là "một thằng điên", bạn sẽ làm gì? Giận dữ chứ? Đây, ông Lincoln làm như vầy: Ta khó mà không thán phục một người đã "chịu đựng" được những lời chỉ trích ấy một cách bình thản, đầy tin tưởng ở mình, với một kỳ vị khôi hài như vậy. Nếu có một phụ nữ nào đã đính hôn với Mạo hiểm thì chính bà vậy.
Họ dùng hai sợi dây cáp để đưa thùng xuống tàu. Đến nay bà vui vẻ, hăng hái, duyên dáng và mất những sự bực dọc xưa. Bỗng tôi thấy trọng tài đưa tay Tunney lên, nhận rằng y đã thắng: Tôi không còn vô địch nữa rồi! Tôi xuống đài, về phòng thay đồ, dưới mưa lạnh [19] và rẽ đám khán giả mà đi.
Cha mẹ sinh ra ta với 300. Chính những thượng cấp của ông sống sung sướng ở Washington lại phát điên, vì Peary đã nỗi danh vang lừng trong nước. Bạn và tôi, chúng ta cũng phải dùng cách ấy nữa, nếu chúng ta muốn giải quyết những việc rắc rối nó giày vò ta ngày đêm, đổi cuộc đời của ta thành cảnh địa ngục.
Ngày nay, bà tự tin, vui vẻ và khoẻ mạnh lắm. Bây giờ tôi làm việc tại một bàn giấy. NHỮNG THUẬT CĂN BẢN ĐỂ PHN TÍCH NHỮNG VẤN ĐỀ RẮC RỐI