Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau.Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.Chào chị, em cảm ơn, đi ra.Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái.Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào.Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.