Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.Vào ngủ tiếp đi con.Thất vọng, tụt giá rồi.Còn cái quần thì rộng thùng thình.Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng.Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem.
