Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè. Có lí do cũng không khóc. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.
Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Giờ ta muốn nghỉ một lúc.
Không được đâu cậu ơi. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Họ kinh doanh khách sạn.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu.
Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Hãy bắt tôi, nếu có thể.
Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này.
Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.
Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.
Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.