Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào?Này, mày bê cái kia cho chú.Nhưng ta không cho nàng nói.Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.Nhà văn quì bên giường vợ.Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.