Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả.
Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo.
Đó là hạn chế của bạn. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng.
Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền. Vận động điên cuồng và đầy khao khát.
- Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Mà phần lớn vì bạn mất tự do.
Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Đều ngập trong nước mắt nhân gian.
Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên.
À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa.