Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Nhưng lại muốn súc tích.
Đừng làm mọi người buồn lo. Còn cái quần thì rộng thùng thình. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.
Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Họ là mỗi con người. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Có lẽ là phim hình sự.
Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.
Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Giọng mẹ bắt đầu ướt.
Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác.
Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào.