Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá.
Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác.
Ta không phải là tên sát nhân. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào.
Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.
Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời. Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề.
Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.
Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác. Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó.
Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Nhưng mà này không được bi quan. Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi:
Chỉ là chuyện phiếm thôi. Tôi từ giã mái trường cấp III. Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ.