Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.
Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được.
Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.
Lát sau tôi lẻn xuống. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu.
Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Rồi đến nằm bên nàng.
Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.
Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.
Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.